| Bị ung thư võng mạc, phải khoét bỏ mắt trái, lại có nguy cơ di căn sang
mắt phải, cô bé 25 tháng tuổi mồ côi cả cha lẫn mẹ giờ phải nương tựa
vào ông bà ngoại đã già yếu trong căn nhà lụp xụp.
Bé Khánh Vân và anh Dũng Tuấn - trưởng nhóm Me Xanh - một nhóm tình nguyện giúp đỡ em rất nhiều trong quá trình chữa bệnh
Bé Đào Khánh Vân ở thôn
Đào Xá, xã Hoàng Long, huyện Phú Xuyên, Hà Nội đang được điều trị tại
khoa Nhi, Bệnh viện K (cơ sở hai ở 2 Tam Hiệp - Thanh Trì - Hà Nội). Cô
bé có khuôn mặt nhỏ nhắn, non nớt, cánh tay đầy những ống dây truyền
nhằng nhịt. Nhắc đến tên Đào Khánh Vân là cả bác sĩ và những người nhà
bệnh nhân ở đây, không ai không thương cảm cho hoàn cảnh và cuộc đời
của bé.
Mẹ em, chị Đào Thị Thuỷ,
từng lập gia đình nhưng sống không hạnh phúc vì thường xuyên bị chồng
đánh đập, chửi mắng vô cớ nên đã ly hôn. Sau đó chị đã qua lại với một
người đàn ông khác rồi mang thai bé Khánh Vân. Tháng 1/2008, bé ra đời
trong sự đùm bọc của ông bà ngoại và bà con hàng xóm. Đứa con chính là
niềm hy vọng, sự an ủi, vỗ về duy nhất của chị Thủy.
Cũng như bao đứa trẻ
khác, khi sinh ra, Khánh Vân xinh xắn, đáng yêu, ăn ngủ rất ngoan. Khi
bé 18 tháng, thấy con hay quấy khóc và dùng tay dụi mắt, chị Thủy để ý
thì thấy mắt trái của bé có màu xanh khác với mắt bên kia. Tháng
11/2009, chị Thủy dồn hết tiền dành dụm đưa con lên Bệnh viện Mắt Trung
ương khám. Kết quả cho thấy, bé bị ung thư võng mạc, phải khoét bỏ mắt
trái và chuyển xuống Bệnh viện K2 để điều trị hóa chất, phòng ung thư
có khả năng di căn.
Kể từ ngày biết con
bệnh, chị Thủy như điên dại, ngày đêm ôm con trong lòng mà khóc, chị
không muốn tin con mình bị ung thư. Rồi ngày bé Khánh Vân vào phòng
phẫu thuật khoét bỏ mắt cũng là ngày chị phát bệnh tâm thần. Việc chăm
sóc bé phải dồn vào tay ông bà ngoại, ông Đào Minh Hân và bà Nghiêm Thị
Tư.
Theo lời bà Tư kể, cứ
mỗi lần lên cơn thần kinh là chị Thủy lại gào thét và với tay đòi móc
nốt bên mắt còn lại của con, khiến cháu Khánh Vân sợ hãi, khóc thét
không dám lại gần mẹ. Con bệnh tâm thần, bà Tư phải cơm đùm cơm nắm,
gói ghém đồ đạc mang cháu xuống viện điều trị hóa chất. Mỗi lần đi, bà
phải vay mượn anh em, họ hàng mỗi người một ít để lấy tiền trang trải.
Mỗi lần điều trị kéo dài hàng tuần liền.
Bi kịch tiếp tục ập đến
với bé Khánh Vân. Ngày 23/2 vừa qua, người mẹ đã kết thúc cuộc đời bằng
một chiếc dây thừng, bỏ lại đứa con mới 25 tháng tuổi. Khi đó, cô bé
vẫn phải điều trị tại bệnh viện ung bướu, bà Tư phải nhờ người bác họ
chăm sóc cháu để về quê lo ma chay cho con gái.
“Trước khi tự tử mấy
ngày, nó đã quỳ gối xuống lạy tôi 3 lạy nói là nhờ tôi chăm sóc con cho
nó và xin lỗi tôi vì đã khiến tôi phải vất vả. Nó vừa khóc lóc vừa nói
với tôi... Tôi cứ tưởng khi nó tỉnh thì nói vậy, ai ngờ nó lại ra đi
như thế...”, bà Tư nghẹn ngào nói về nỗi đau mất con.
 |
| Mẹ mất, mọi việc chăm sóc Vân đều đến tay bà ngoại. Ảnh: Hồng Cảnh. |
Cũng theo lời bà, từ
ngày chị Thủy ra đi, ngày nào cũng vậy, ngay cả trong giấc ngủ, bé
Khánh Vân cũng giật mình và khóc ngằn ngặt. Nhìn thấy bé, không ai
không rơi nước mắt ngậm ngùi. Mọi người cùng phòng bệnh ai cũng thương
nên có gì ăn cũng chia cho bé, thi thoảng cũng cho bé ít tiền.
Bà Tụng (80 tuổi), hàng
xóm của gia đình bà Tư rầu rầu thổ lộ: “Sao ông trời ăn ở bất công với
con bé thế, đã không có bố lại mất mẹ, rồi bị ung thư... Nghĩ mà thương
quá! Ông bà Tư nghèo quá, lại già rồi, nuôi con bé lớn khôn đã khó, bây
giờ lại chữa bệnh thì lấy tiền đâu, chịu sao nổi? Chúng tôi là láng
giềng cũng đau lòng lắm nhưng cùng cảnh nghèo nên lực bất tòng tâm”.
Bà Tư năm nay đã 62 tuổi
lại mắc bệnh khớp và rối loạn tiền đình. Ông Hân đã 67 tuổi, sức khỏe
yếu lại mắc bệnh thận. Bao nhiêu nỗi đau, bao nhiêu khó khăn cứ dồn lên
đôi lưng còng của hai vợ chồng nghèo. Trong căn nhà cũ kỹ của họ, có
mỗi bộ bàn ghế, chiếc tủ và cái TV hỏng là còn có thể bán được.
Bác sĩ Đỗ Thị Tâm, đang
trực tiếp điều trị cho bé Khánh Vân cho biết, hiện khối u võng mạc của
bé đã di căn sang mắt phải. Việc điều trị hóa chất hiện nay nhằm giúp
khối u này không phát triển thêm và giữ lại thị lực cho bên mắt phải
chưa bị khoét của bé.
Tuy nhiên, theo bác sĩ,
hiện tại vẫn chưa thể đánh giá được bé Vân có đáp ứng tốt với việc điều
trị hóa chất không và liệu khối u kia có được khống chế để ngừng ảnh
hưởng đến thị lực của em. Bà cho biết, phải sau 3 đợt xạ trị thì các
bác sĩ mới có thể kết luận được điều này. Hiện bé Vân vừa kết thúc đợt
trị liệu thứ hai và bắt đầu đợt điều trị mới.
“Các bé vào đây bé nào
cũng khó khăn cả, lại mắc bệnh hiểm nghèo, nhưng hoàn cảnh của Khánh
Vân là khó khăn nhất, vì em có mỗi mẹ thì mẹ lại mới mất rồi”, bác sĩ
Đoàn Văn Công, Trưởng khoa Nhi, Bệnh viện K, cơ sở Tam Hiệp chia sẻ.
Độc giả hảo tâm xin liên hệ: ông Đào Minh Hân và bà Nghiêm Thị Tư, thôn Đào Xá, xã Hoàng Long, huyện Phú Xuyên, Hà Nội. Điện thoại gặp bà Tư 01638539759.
|