Sau gần 2 tuần diễn ra những cuộc tranh tài mang đậm tinh thần thể
thao, Đại hội thể thao Olympic mùa Đông 2010 dành cho người khuyết tật
(Paralympic 2010) sẽ khép lại hôm nay, 21-3 (theo giờ địa phương). Đây
là lần đầu tiên Canada đăng cai Paralympic mùa Đông.Hơn 1.350
vận động viên (VĐV) khuyết tật đến từ 45 quốc gia trên thế giới được
tranh tài ở 5 bộ môn thi đấu. Những khoảnh khắc xúc động, ấn tượng
trong thi đấu của những VĐV này chính là yếu tố quan trọng làm nên sự
thành công của Paralympic 2010.
Đây
không chỉ là một đại hội thể thao được nhiều người mong đợi, chào đón
mà còn là nơi hội tụ những hình ảnh vô cùng sinh động về những số phận
đã dốc hết ý chí và nghị lực, vượt lên chính bản thân mình với niềm
khát khao mãnh liệt.
Chuyên gia thể thao Dan Humphreys, thuộc
Trung tâm trị liệu Shepherd ở Atlanta cho biết, theo dõi Paralympic hay
những đại hội thể thao khác dành cho người khuyết tật sẽ có tác động
rất lớn, tích cực với những người cùng cảnh ngộ. Đó có thể là những
người kém may mắn từ khi mới sinh ra hoặc những người gặp phải những
tai nạn bất ngờ, cướp đi sự lành lặn trên cơ thể, khiến họ rơi vào
trạng thái tuyệt vọng, hoang mang.
Ông
Dan Humphreys khẳng định đã có rất nhiều bệnh nhân trải qua quá trình
trị liệu ở Trung tâm Sherpherd tìm được hướng rẽ mới kể từ khi theo dõi
những cuộc tranh tài này.
Điển
hình là VĐV Jasmin Bambur, người 10 năm trước đã từng là VĐV bóng ném
xuất sắc. Jasmin có ước mơ được chơi cho đội tuyển bóng ném quốc gia.
Thế nhưng, chỉ một sơ suất nhỏ khi đang lái xe đã khiến anh chịu cảnh
chấn thương nặng ở cột sống làm liệt cả hai chân khi chỉ mới tròn 20
tuổi. 10 tháng sau tai nạn này, anh được đưa đến Trung tâm Shepherd. Và
chính ở nơi đây, Jasmin bắt đầu được “tái sinh”.
Quãng thời gian
ấy đối với anh như cơn ác mộng lặp đi lặp lại mỗi ngày. Jasmin đã bực
dọc và quát mắng tất cả những ai muốn đến gần giúp đỡ anh vì mặc cảm
mình có thể gây phiền phức cho mọi người. Đến khi đồng ý tiếp nhận
những bài tập phục hồi đầu tiên, anh phải cắn răng đau đớn, ngã quỵ và
tuyệt vọng. Những động tác đã từng đơn giản thì lúc ấy lại trở nên vô
cùng khó khăn và đầy thách thức với anh.
Ngay
những khoảnh khắc muốn buông tay đầu hàng ấy, Jasmin đã được củng cố
tinh thần khi nhìn thấy hình ảnh những VĐV khuyết tật trong chương
trình thi đấu Paralympic được phát thường xuyên ở Trung tâm Shepherd.
Và
một kỷ niệm đáng nhớ nhất mà VĐV này chia sẻ chính là vị bác sĩ trực
tiếp điều trị có một lần đã đưa cho anh xem một album ảnh của cô và
chồng mình, cũng là người khuyết tật. Những bức ảnh chụp lại cho thấy
chồng của cô sinh hoạt như một người hoàn toàn bình thường, nhờ vào sự
hỗ trợ kiên trì của cô.
Tất
cả đã mang lại cho Jasmin động lực lớn lao, giúp anh gượng dậy để hoàn
thành bài tập của mình và sau đó là ước mơ một ngày nào đó được trở
thành VĐV chính thức của một kỳ Paralympic. Ước mơ này đã trở thành
hiện thực khi mùa giải năm nay, Jasmin vinh dự là người Serbia đầu tiên
tham gia Paralympic.
1.350 VĐV với từng ấy câu chuyện khác nhau
nhưng họ đều có cùng một mong muốn là được sống thật hữu ích để tiếp
tục truyền ngọn lửa lạc quan và đam mê cho những người cùng chung số
phận. Thể thao lành mạnh không khác nào một phương thuốc thần kỳ giúp
chữa lành những mặc cảm vết thương thể xác cũng như tinh thần của bất
cứ ai