| Chiến dịch sử dụng chất độc màu da cam tại chiến
trường Việt Nam đã được quân đội Mỹ chính thức phát động
ngày 30/11/1961 với mật danh: “Chiến dịch bàn tay dài”
(Operation Ranch Hand). Chiến dịch này được Mỹ công bố chính
thức kết thúc vào năm 1971 nhưng thực tế vẫn được nguỵ quyền
Sài Gòn sử dụng tới tháng 4/1975.
Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, quân Mỹ và
đồng minh đã sử dụng 16 loại chất diệt cây các loại với
100.000 tấn chất độc hoá học, trong đó có 57.000 tấn chất độc
da cam trên diện tích khoảng 3 triệu ha ở Việt Nam.
Đi-ô-xin là loại hoá chất độc hại nhất mà
loài người đã tổng hợp được năm 1957, gây nên hậu quả nặng nề
lên người như ung thư, dị dạng, tâm thần và mức độ di truyền
qua nhiều thế hệ dù với liều nhiểm độc rất thấp. Tình đến
nay, chất độc da cam/đi-ô-xin đã ảnh hưởng đến sức khỏe và
đời sống trên 4 triệu người Việt Nam, trong đó số người mắc
bệnh được xác định là 447.845 người, chiếm 0,58% dân số cả
nước với cả 3 thế hệ (nhiễm trực tiếp, con đẻ, cháu); các
loại bệnh phổ biến là bại liệt, ung thư, tâm thần, bệnh ngoài
da, suy giảm miễn dịch… Các vùng đất bị nhiễm chất độc nặng
nhất thuộc các tỉnh: Thừa Thiên Huế, Đà Nẵng, Tây Ninh, Bình
Dương, Đồng Nai…
Chia sẻ với nỗi đau và mất mát mà những nạn
nhân chất độc da cam/ đi-ô-xin phải chịu đựng, Đảng và nhà
nước ta đã ban hành các chế độ, chính sách xã hội đối với
những người tham gia kháng chiến và con, cháu họ bị nhiễm
chất độc hóa học Mỹ. Ngày 8/4/1981, Bộ thương binh và Xã hội
đã có hướng dẫn các Sở Thương binh và xã hội các tỉnh,
thành phố hỗ trợ các nạn nhân bị nhiễm độc. Ngày 23/2/2000,
Thủ tướng Chính phủ đã ban hành Quyết định 26/2000/QĐ-TTg về
một số chế độ trợ cấp cho các nạn nhân bị nhiễm độc. Ngày
5/7/2004, Thủ tướng Chính phủ ký Quyết định số 120/2004 QĐ-TTg
về một số chế độ đối với người tham gia kháng chiến và con
đẻ của họ bị hậu quả do nhiễm chất độc hoá học Mỹ sử dụng
trong chiến tranh ở Viêt Nam (Quyết định này thay thế Quyết
định số 26/2000/QĐ- TTh ngày 23/2/2000). Các địa phương đặc biệt
quan tâm tới việc trợ giúp các nạn nhân chất độc da
cam/đi-ô-xin là Tp.HCM, Khánh Hòa, Thái Bình, Thừa Thiên Huế,
Quảng Trị, Nam Định, Hà Nội, Bắc Giang, Tuyên Quang, Hải Dương,
Hải Phòng, Đồng Nai.
Cuộc đấu tranh đòi công lý cho các nạn nhân
chất độc da cam/đi-ô-xin của Việt Nam đã được Giáo sư Tôn Thất
Tùng đưa ra diễn đàn quốc tế từ năm 1970. Từ năm 1980 đến nay,
Việt Nam đã tổ chức nhiều hoạt động nghiên cứu về hậu quả
chất độc này và yêu cầu phía Mỹ phải chịu trách nhiệm.
Ngày 30/1/2004, các nạn nhân chất độc da
cam/đi-ô-xin của Việt Nam đã khởi kiện 37 công ty Mỹ cung cấp
hóa chất độc cho quân đội Mỹ sử dụng trong chiến tranh Việt
Nam lên Tòa án Liên bang Mỹ tại Bruclin (Niu Oóc- Mỹ). Phiên
tranh tụng đầu tiên đã thu hút sự quan tâm của dư luận trong
nước và quốc tế, kể cả dư luận nhân dân và các chính khách
Mỹ. Trong những ngày qua, nhiều nước và vùng lãnh thỗ, nhiều
tổ chức quốc tế, các cơ quan nghiên cứu khoa học, cơ quan ngôn
luận và thông tấn báo chí trên thế giới đã thông tin bình
luận ủng hộ vụ kiện của các nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin
của Việt Nam, góp phần làm dư luận Mỹ và quốc tế hiểu rõ
hơn về lập trường của phía Việt Nam và trách nhiệm của phía
Mỹ đối với hậu quả chiến tranh tại Việt Nam, đòi các công ty
Mỹ phải thực hiện nghĩa vụ và đạo lý, lương tâm, đền bù vật
chất cho các nạn nhân chất độc da cam/đi-ô-xin. Ngày 10/3/2004,
sau 10 ngày kể từ phiên tranh tụng của vụ kiện, Chánh tòa án
liên bang Mỹ Jack B.Weistein đã ra phán quyết: bác đơn kiện của các
nạn nhân Việt Nam.
Đây là một quyết định vội vã, vô trách nhiệm và sai lầm của phiên toà
này, giúp 37 công ty Hoá chất Mỹ trốn trách nhiệm đối với hậu quả
nghiêm trọng mà họ đã gây ra.
Thế nhưng, được sự ủng hộ, cổ vũ của toàn thể nhân
dân Việt Nam và nhân dân tiến bộ trên thế giới, các nạn nhân chất độc
da cam/Đi-ô-xin của Việt nam quyết đeo đuổi cuộc đấu tranh đến cùng-vì
công lý, vì đạo lý, vì quyền sống và mưu cầu hạnh phúc của con người.
|