| Đối diện với Lý, cô gái nhỏ nhắn, có gương mặt khả ái, mới sang tuổi
25, tôi thật sự bất ngờ và cảm phục khi biết Lý đã dám bước qua mọi trở
lực để làm vợ Hiền - chàng trai nghèo, không may mắn bị tai nạn gãy cột
sống cổ làm cho tứ chi bị liệt, đi lại chỉ cậy nhờ vào chiếc xe lăn.
Có
thể nói rằng, tình yêu chung thủy của Lý dành cho Hiền đó là sự "dấn
thân", giúp Hiền có niềm tin để gượng đứng dậy trong cuộc sống, đáng để
cho mọi người, nhất là thế hệ 8X, 9X trong thời kinh tế thị trường suy
ngẫm...
Tôi
đến thăm Lý và Hiền tại khu nhà thuê trọ ở lô 110, đường An Thượng 2,
thuộc phường Mỹ An, quận Ngũ Hành Sơn, TP Đà Nẵng. Hiền ngồi trên xe
lăn, ngừng vẽ bức tranh dang dở, nói với tôi: "Bữa nay vợ em nghỉ phép
nên ở nhà. Thường thì vợ em đi làm cả ngày, nhà chỉ có mỗi mình em
thôi!". Lý đứng cạnh Hiền nhìn tôi bẽn lẽn...
Căn
phòng nhỏ rộng chỉ chừng 10m2 là tổ ấm của đôi vợ chồng trẻ đủ kê mỗi
chiếc gường ngủ và bàn để dàn máy tính. Đây là phòng trọ mà mỗi tháng
Lý thuê 600 nghìn đồng, để hai vợ chồng ở với nhau. Lý nói: "Lương của
em mỗi tháng 2,3 triệu đồng; trả tiền thuê nhà, điện, nước hết gần 1
triệu đồng, nên cả hai phải cố dè sẻn để chi tiêu cho vừa đủ trong
khoản tiền còn lại".
Tôi
hỏi mới biết, Lý làm việc tại Khoa Phục hồi chức năng và vật lý trị
liệu của Bệnh viện tư Bình Dân, nên rất bận rộn. Vì vậy, hằng ngày, từ
sáng sớm tinh mơ cô đã dậy lo cơm nước, giặt giũ xong là tới bệnh viện;
còn Hiền ở nhà đọc sách, lướt web trên máy tính, dạo chơi hàng xóm rồi
nấu cơm chờ vợ về.
Hiền
tâm sự: "Dạo rày tranh vẽ bán ít chạy quá nên em vẽ không được nhiều
như trước. Em muốn theo học một lớp vẽ tranh chuyên nghiệp để nâng cao
tay nghề, nhưng không biết đăng ký học ở đâu. Vả lại, một người bại
liệt như em không biết người ta có nhận không nữa...".
Nhìn
Lý nhỏ nhắn, hiền lành, tôi thật sự cảm phục tình yêu chân thực mà cô
đã dành cho Hiền. Với tình yêu đó, Lý đã dám vượt qua bao khó khăn, cản
trở để thành vợ của Hiền. Và cũng với tình yêu đó, đôi vai gầy của
người vợ trẻ này càng phải nặng gánh lo toan cuộc sống thường nhật của
gia đình...
Cách
đây 7 năm, thi rớt đại học, khi chưa tròn tuổi 20, Nguyễn Thị Lý, rời
làng quê Phong Bình, Phong Điền, Thừa Thiên - Huế vào Đà Nẵng. Cô vừa
làm công nhân cho một công ty dệt may nước ngoài để kiếm sống và vừa ôn
thi vào Trường Trung học Kỹ thuật Y tế TW2 (nay là Trường Cao đẳng Kỹ
thuật Y tế TW2). Công sức phấn đấu học tập của Lý cũng được đền đáp, cô
thi đỗ vào trường này. Năm 2005, lớp học của Lý được đưa sang thực tập
tại Bệnh viện ĐD&PHCN Đà Nẵng. Và Lý đã gặp được Hiền...
Nhắc
lại ngày đầu mới quen Hiền, đôi má Lý đỏ bừng, e thẹn: "Lúc ấy, thấy
anh Hiền bị liệt đôi chân ngồi trên xe lăn, hai tay các ngón cũng bị
cứng đơ, trừ mỗi ngón cái còn khỏe, co duỗi được. Thế mà, hằng ngày anh
cặm cụi vẽ tranh bán để lấy tiền nuôi sống bản thân, mua thuốc chữa
bệnh. Từ đó, em rất quí anh, hằng ngày đến bệnh viện gặp gỡ, trò
chuyện... Rồi em yêu anh ấy tự lúc nào chẳng biết nữa".
Hiền
chen vào: "Lúc biết Lý yêu em, vì mặc cảm với số phận hẩm hiu của mình,
lại không muốn Lý phải khổ vì mình, nên mỗi khi Lý sang là em đuổi về.
Những lần như thế, Lý chỉ khóc, ngồi lặng thinh bên em. Cuối cùng thì
hai đứa cứ mặc cho trái tim mình mách bảo...".
Nguyễn
Tấn Hiền năm nay đã bước vào tuổi 33. Tám năm trước, Hiền là sinh viên
của Trường Cao đẳng Sư phạm TP Buôn Mê Thuột (Đắk Lắk). Trong một đêm
đạp xe từ nhà ở xã Hòa Thuận, TP Buôn Mê Thuột đến trường học thêm,
Hiền chẳng may ngã xe vào một hố ga, bị gãy cột sống cổ. Do gia đình
quá khó khăn nên điều trị thương tích tại Bệnh viện Chợ Rẫy, TP HCM một
thời gian, Hiền về nằm nhà. Bị gãy cột sống cổ nên dẫn đến liệt tứ chi,
Hiền nằm một chỗ, mọi việc ăn uống, vệ sinh cá nhân phải nhờ mẹ già...
Đến
năm 2005, một người quen đã giới thiệu Hiền xuống Bệnh viện ĐD&PHCN
Đà Nẵng để tiếp tục điều trị thương tật. Các y, bác sĩ tận tình cứu
chữa nên dần dần hai tay Hiền co duỗi được, rồi anh được một người bệnh
cùng phòng làm nghề họa sĩ chỉ dẫn cho cách vẽ tranh. Hiền say mê học
hỏi và đã vẽ được nhiều bức tranh "có hồn". Thời điểm ấy thì Lý đến
thực tập. Là một kỹ thuật viên phục hồi chức năng nên Lý luôn gần gũi
với Hiền, giúp anh vận động cơ thể, tay và các khớp chân...
Bằng
chất giọng nhẹ nhàng, Lý kể tiếp cho tôi nghe câu chuyện tình đầy trắc
trở, song cuối cùng cũng đơm hoa kết trái. Thì ra, sau khi Hiền chấp
nhận tình yêu thì gia đình Lý nhất quyết không cho. Thương con gái, ba
mẹ Lý cho rằng, tuổi mới lớn nên cô chưa thể già dặn kinh nghiệm sống,
bồng bột trong tình yêu nhất thời. Đến lúc làm vợ Hiền, một người bại
liệt, việc vệ sinh cá nhân cũng phải nhờ người khác giúp thì sẽ không
chịu được khổ cực. Nhưng, Lý một mực không nghe, cô tìm mọi cách thuyết
phục ba, mẹ, từ trực tiếp đến gửi thư, điện thoại...
Trải
qua bao cơn sóng gió, rốt cuộc, ba, mẹ Lý phải ưng thuận. Đầu tháng
1/2010, làm lễ ở nhà thờ tại TP Buôn Mê Thuột xong, Lý và Hiền về Đà
Nẵng tổ chức đám cưới tại Bệnh viện ĐD&PHCN. Hiền nói với tôi rằng,
anh ao ước được học vẽ tranh chuyên nghiệp, được có một chỗ nào đó để
trưng bày tranh vẽ của mình và bán được tranh để kiếm thêm tiền phụ
giúp cho Lý trong cuộc sống thường nhật... Còn Lý, nghe Hiền nói chuyện
với tôi mà rơm rớm nước mắt. Cô có một mơ ước rất giản dị rằng, cô và
Hiền được nhập hộ khẩu ở Đà Nẵng, không phải sống bằng giấy tạm trú nữa
|